• Blog

    Tí và Tèo

    Tí và Tèo là hai đứa bạn thời niên thiếu, cả hai cùng sinh ra và lớn lên ở một xóm nhỏ trong thành phố. Sau khi học xong đại học, cả hai cùng đi làm ở một công ty và có khá nhiều điểm tương đồng nhau y hệt hồi nhỏ.

    Hai người vẫn thân nhau, nhưng cách sống thì càng lớn càng có nhiều khác biệt.

    Tí dùng phần lớn tiền lương để mua sách đọc, đi du lịch đây đó, gặp mặt bạn bè, làm từ thiện, học thêm mấy kĩ năng linh tinh mà hắn chưa biết, Tí rất thích bỏ tiền ra mua những trải nghiệm mới, những thứ rất vô hình.
    Tèo thì ngược lại, nó hay chửi thằng Tí vì không biết tiết kiệm tiền để sắm sửa xe cộ, mua mô-bai, máy tính mới. Tèo thì dùng phần lớn tiền lương để tích góp và mua những cái hữu hình cầm được trên tay, mà theo Tèo thì nó sẽ là của cải, chứ không phải những thứ xài xong là hết.

    Ngày qua ngày, tháng qua tháng, thoát cái ba bốn năm trôi qua.

    Cuộc sống của Tí có vẻ thoải mái hơn, hắn đi nhiều gặp nhiều, mối quan hệ rộng nên làm gì cũng có người giúp. Đọc nhiều cũng giúp hắn mở rộng tầm nhìn hơn, làm được nhiều việc hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, những lần từ thiện cũng giúp hắn cảm thấy cuộc đời ý nghĩa. Những trải nghiệm vô hình…vô tình giúp hắn rất nhiều sau chừng ấy năm.

    Cuộc sống của Tèo thì lại khó khăn, những vật chất hắn mua để dành thì ngày càng mất giá, vì không đầu tư bản thân nên kiến thức không tăng, kinh nghiệm không có, tầm nhìn hạn hẹp nên sau mấy năm đi làm lương vẫn tăng theo đợt, mỗi đợt vài trăm nghìn, không đáng là bao. Những thứ hắn đã bỏ tiền mua sau chừng ấy năm bán lại không ai mua vì lỗi thời.

    Tèo ngày càng khó khăn, càng ngày càng bi quan, hắn tiếc nuối phải chi tuổi trẻ bớt đầu tư vào những thứ vật chất hữu hình, bớt đầu tư vào những cái bên ngoài mà tập trung nhiều hơn cho bản thân thì giờ đây hắn cũng có một bàn đạp chắc chắn như thằng Tí.

    Lâu lâu Tèo lại ngước đầu lên chửi ông trời, trách bố mẹ rằng cái thời đại gì rồi mà vẫn còn đặt tên hắn là Tèo… nên Tèo thiệt rồi Tèo ơi.

  • Blog

    Hãy giúp đỡ những người bên cạnh

    Tôi từng đọc đâu đó rằng: “con người ta thường ích kỷ với những người thân thiết nhưng lại khá phóng khoáng với người lạ”. Một phần họ ích kỷ, một phần sợ thua thiệt những người thân quen.
    ~
    – Họ chia sẻ những thông tin công việc tốt với người lạ, nhưng lại không nói với người bạn thân, họ sợ lương bạn cao hơn mình.
    – Họ dạy người lạ điều hay cái tốt, nhưng lại giấu nghề với đồng nghiệp làm chung mỗi ngày, họ sợ bị thua thiệt và đồng nghiệp giỏi hơn mình.
    – Họ khuyên người lạ những lời khuyên chân thành, nhưng lại không nói hết ý với những người anh em đang khó khăn, họ sợ sau khi nhận được lời khuyên đúng đắn, những người anh em sẽ thành đạt hơn mình.
    – Họ sẵn sàng truyền đạt võ nghệ, chiêu thức cho người xa lạ nhưng tuyệt đối không chỉ hết cho đệ từ theo mình lâu năm, họ sợ bị vượt mặt.
    ~
    Nhưng…
    – Nếu bạn thân mình qua một nơi tốt hơn, họ sẽ rất dễ dàng để “kéo” bạn theo, hay ít ra đi nhậu lâu lâu nhắc lại chuyện giúp đỡ xưa, có đứa khao beer.
    – Nếu bạn giúp đỡ đồng nghiệp, họ sẽ làm tốt công việc chung và có thêm nhiều dự án thì có thêm người, bạn sẽ lên là sếp. Chứ không phải suy nghĩ cũ kĩ dạng như: “nó giỏi thì mình bị đuổi”. Phải nghĩ là nếu tất cả cùng giỏi, cty thêm dự án, cấp trên bơm thêm người, mình lên sếp. Còn chỉ có mình giỏi, nó dở, kết quả chung không ra gì thì không ai có kết cục tốt. Đó cũng là “giúp người là giúp ta”.
    Thầy trò đi ra ngoài, bị côn đồ vây đánh, vì chỉ có một mình thầy giỏi nên gần như một mình chống giặc, nếu trò đó được truyền đạt đầy đủ, cả hai cùng giỏi đi chung thì mọi chuyện sẽ đơn giản hơn.
    Trong một lần đi du lịch, bạn chụp hình đẹp, đưa máy cho đứa bạn chụp lại thì xấu, đó là do những lần giấu nghề, không chia sẻ cho nhau, rốt cuộc hình ra: nó đẹp mình xấu.
    Vậy đó, những gì bên cạnh bạn luôn quan trọng.
     
    (Hình ảnh minh họa, mình thấy nó ở một group nhiếp ảnh nhưng không nhớ group nào, nếu bạn là tác giả thì nói tôi biết để cập nhật)
  • Blog

    Sợ ngày lạc lối

    Khi còn nhỏ những đứa trẻ đều sợ bị lạc đường, bị mất dấu ba mẹ khi đến những nơi đông người hay một nơi nào đó xa lạ. Ngày càng lớn, thông qua hiểu biết và nhận thức được thế giới xung quanh những đứa trẻ dần cũng quen và không còn cảm giác sợ của ngày xưa nữa mà thay vào đó là cảm giác sợ bị “lạc lối” – sợ bị lạc vào những hơn thua nhỏ nhen, lạc vào những mong muốn tầm thường và lạc vào những cám dỗ xung quanh, họ sợ bị lạc vào chính cảm xúc của mình, lạc vào những suy nghĩ mông lung không xác định.

    Hóa ra lạc đường vào một nơi xa lạ chỉ là chuyện nhỏ, cái người ta sợ lại là lạc lối trên chính suy nghĩ và bản thân quen thuộc của mình, để rồi một ngày mọi thứ vẫn vậy nhưng tất cả đã khác.

  • Blog

    Sài Gòn luôn làm ta phải nhớ…

    Đang dừng đèn đỏ hắn giật mình quay sang trái bởi tiếng kêu nhỏ nhẹ:

    “Em ơi!”
    “Cho anh hỏi đường Thoại Ngọc Hầu giao Lũy Bán Bích đi sao?” – một bác trung niên đang hỏi.

    Trong một vài giây bối rối hắn không thể nhớ ra khúc giao đó, nhưng con đường thì tên quen lắm, hắn chỉ nhớ mỗi hướng lên Lũy Bán Bích gần đó nên quay sang nói với bác ấy: bác chạy theo con dẫn ra Lũy Bán Bích!

    Hắn cố tình đi xa hơn một chút so với ý định đi ban đầu để dẫn một người xa lạ ra tới nơi họ cần, chuyện nhỏ thôi không mất công gì lắm.
    Đi được một đoạn linh cảm mách bảo hắn nhìn về phía sau, đúng là không có ai đi theo thiệt dù hắn chạy rất chậm để cố tình chờ chỉ đường, có lẽ bác đã rẻ sang một hướng khác hoặc đã dừng lại khúc đèn đỏ để hỏi một người khác.

    Mãi rất lâu sau này, trên chuyến tàu xa và kéo dài hắn mới có dịp nhớ lại và chợt nhận ra rằng ở đất Sài Gòn vẫn còn rất nhiều lòng tốt, chỉ có lòng tin là ngày càng mai một bởi những cái xấu.

  • Coding,  Testing

    Count the number of vowel and basic Unit Test

    I write 2 methods to count the number of vowels in the string as below.

    1. Returns the count of the vowel characters in the String

    2. Return the number of vowels in each word in the String as a List of Integers

    Results

     

     

     

     

     

    Looks good.

    So what can I do to test the above code and make sure it works?

    The idea is making a very simple Unit test with JUnit (or TestNG) framework to test these code, so I have created 2 classes: Count vowel methods and Test class as below:

    1. CountVowelCustomized.java

    This class is includes 2 methods displayVowelInString() to display the total number of vowels in the String and displayVowelInWord() to split the String into the single word and count the vowel in each word. They all returned the value to verify in the test class.

     

    2. CountVowelTests.java

    To test the above code I need to create a Unit test by using JUnit, there are 2 test methods as testVowelString() & testVowelWord()

    I have changed the input value to “It should be good” and expectedVowel = 6 (all vowels in the String), expectedVowelNumber = Arrays.asList(1, 2, 1, 2).

    Run the script and take a look at the results.

     

    Now I want to check the failed status if the expected value and actual value is inconsistent by changing the expected vowels of the String “It should be good” to 9. It should be failed.

    int expectedVowel = 9;

    This is the basic code to get an overview, hope this help and could make you interested in this topic, keep it up and also take a look at the below links for more information.

     

    “Unit testing, a testing technique using which individual modules are tested to determine if there are any issues by the developer himself. It is concerned with functional correctness of the standalone modules. The main aim is to isolate each unit of the system to identify, analyze and fix the defects.”

    Good reads:

    #1. http://tutorials.jenkov.com/java-unit-testing/index.html

    #2: https://lostechies.com/derekgreer/2011/03/14/effective-tests-a-unit-test-example