Nỗi niềm âu-tu (auto)…!

 

Cuộc đời làm âu-tu
Trải qua nhiều vất vả
Pass – fail đều gặp cả
Có gì đáng sợ đâu

Nhưng có lúc lại đau
Không hiểu sao lại Đỏ
Dù chẳng có gì sai
Nó là ta nghĩ mãi

Có những lúc tưởng sai
Nhưng chạy lại thì đúng
Nó làm ta lúng túng
Không biết đúng hay sai

Mọi thứ sẽ đổi thay
Test data cũng thế
Ta thấy nó hôm nay
Chắc gì sau lại gặp

Cuộc đời vốn tấp nập
Người đến rồi kẻ đi
Làm sao ta biết được
UAT data cũng thế?

Rồi lại đến “lồ-cây”
“Ai đi” rồi “ít bát”
Lúc thì bắt được nhau
Rồi một ngày bỗng mất

Hôm nay ở tại đây
Mai kia đi chỗ khác
Làm sao ta hiểu được
Những đổi thay từng ngày

Cuộc sống vốn là thế
Có gì ở yên đâu?
Biết chấp nhận niềm đau
Đứng lên và fix nó!

Ta hy vọng một mai
Mọi thứ rồi sẽ ổn
Script “sẽ” toàn màu xanh
Long lanh một “tuyệt tác”!

//S.B

Làm việc nhỏ tử tế

Có lần nói chuyện với một đồng nghiệp, chị bảo chị thích làm ở đây nhất, dù với kinh nghiệm hiện tại chị dễ dàng xin ở một công ty khác. Mình hỏi tại sao, chị bảo chị thích tòa nhà này, cái gì cũng tốt từ vệ sinh đến từng người làm bảo vệ ở đây, ai cũng lịch sự, tử tế, chị thích không gian như vậy.

Tôi có biết một đứa làm tự do, ngày nào cũng ra đúng một quán để làm việc, hỏi nó sao không trải nghiệm nhiều quán, mỗi ngày một nơi cho nó vui, thử thức uống này nọ nữa, dù sao thì cũng trả chừng ấy tiền cho mỗi buổi, sao cứ cắm đầu một chỗ này không chán sao – hay quán này có gì đặc biệt? Nó bảo ở đây mạng tốt, nên nó đến thường xuyên thôi, không có gì đặc biệt hết.

Tôi hay ăn ngoài, buổi tối gần chỗ ở có một vài quán, nhưng nếu ăn cơm rang tôi lại đến đúng một quán, không phải vì nó ngon hay rẻ hơn các quán khác, mà nó có kèm dưa chuột chua, chỗ khác không có kèm cái này, hay muốn có phải xin thêm. Mấy đứa sinh viên cũng hay ăn đây cũng cùng lý do, nhất là mấy đứa con gái, có thêm chút rau củ ai chả thích.

Vào hai tòa nhà lớn, để biết được sự tỉ mỉ và đẳng cấp thường không xem số tầng hay tổng số bao nhiêu phòng. Cứ đi thử nhà vệ sinh là biết, những nơi tốt thường có chế độ vệ sinh theo giờ, cứ mỗi giờ có người vào kiểm tra dọn dẹp một lần nên lúc nào nó cũng khô, sạch và đầy đủ giấy. Những nơi khác thì kiểm tra theo hứng của nhân viên vệ sinh, nên có khi nước chảy cả buổi hay giấy hết nửa ngày mà không ai biết.

Có người từng nói: chuyên nghiệp nằm ở sự chi tiết. Nghĩ thấy đúng thật.
Và đôi lúc sự chi tiết là yếu tố chính của việc cạnh tranh chứ không phải những cái to tác khác.

Nói đến đây tôi lại nhớ đến status trên facebook của một người bạn – bạn ghi một dòng ngắn gọn trên face của mình: “Làm việc nhỏ từ tế
Câu này tuy ngắn gọn nhưng rất khó thực hiện.

Làm những việc lớn thì đã khó, làm những việc nhỏ một cách tử tế cũng khó vì nó cần thời gian, sự chỉnh chu, nhiều sự cố gắng – và vì việc lớn cũng như việc nhỏ tử tế nó cũng thường không xuất phát từ những suy nghĩ nhỏ bé bình thường.

//S.B

Why do we work?

Không biết bao nhiều lần tôi tự hỏi, tại sao những người giàu không dừng lại và hưởng thụ cuộc sống mà họ tiếp tục làm việc mỗi ngày mặc dù nếu dừng lại họ vẫn có đủ tiền để sống sung sướng hết cả đời?…Rồi tôi lại đặt thêm một câu hỏi: Phải chăng có nhiều tiền sẽ giúp một người sống sung sướng cả đời thật sao?
Rồi từ đó tôi chăm chú đọc nhiều hơn một chút những chia sẻ của những người giàu, những người được xem là thành công trên thế giới, những người có tư duy thành công là phải vượt qua sự cân đo về vật chất, để biết hoặc hiểu ra rốt cuộc thành công là gì? Giàu có được gì? và tại sao con người ta vất vả để làm thật nhiều thứ dẫu biết rốt cuộc trăm năm là hữu hạn?

(In the video, Elon is seen running outside a SpaceX building in Florida to see the rocket’s burn stages. At one point, he becomes visibly concerned at the rocket’s fate (“This is bad!”) before watching the landing shortly after)

Rồi may mắn tôi đọc được một chia sẻ rất hay, thành công không phải là điểm đến mà nó là một hành trình, khi bắt đầu bước đi người ta nghĩ đến một mục tiêu, đến được đó sẽ dừng lại để nghĩ ngơi, nhưng khi đạt được nó và nhìn lại họ nhân ra rằng điểm đến không thật sự đẹp bằng hành trình vừa trải qua, và họ muốn tiếp tục tạo thêm một hành trình nữa để xem có gì hay ho phía trước, đó cũng là lời giải thích thú vị tại sao những người giàu thường không dừng lại nghỉ ngơi và họ luôn tạo ra thêm những dự án, ý tưởng mới để tiếp tục thực hiện – họ biết được hành trình mới là cái đẹp đẽ và xứng đáng để hưởng thụ và hưởng thụ chính là tiếp tục khám phá, cứ thế mà làm việc và cố gắng.

Giàu có sẽ mang lại hạnh phúc?
Có người ví dụ tiền bạc giống như nhiên liệu có trên trên xe, xe có nhiều nhiên liệu thì sẽ đi nhanh hơn trên hành trình vì không phải mất nhiều thời gian dừng lại từng trạm để đỗ, xăng không mang lại hành phúc, nhưng nó mang lại sự thoải mái, nhanh chóng và giúp chúng ta đạt được những mong muốn nhanh hơn trên con đường đã chọn. Giàu có cũng vậy, nó mang lại sự tự do và phong phú hơn trong những lựa chọn – có thể mua những thứ mình muốn mua, đi những nơi mình muốn đi, giúp đỡ được nhiều người khác và vô tình nó mang lại cảm giác hạnh phúc hơn – Những người thành công và giàu có họ tin vào mặt tốt của vật chất, từ đó họ cố gắng để đạt được.

(Bill Gates – he set up the Bill and Melinda Gates Foundation in the year 2000, with the aim to help fund and improve healthcare and poverty in the poorest parts of the world)